Bỗng Một Hôm Có Thiệp Hồng Báo Tin Vui

Chuyện tình của mình, vỡ từ rất lâu rồi Tưởng không bao giờ còn ghi nhớ Nhưng bỗng dưng một hôm trê tuyến phố dạo phố thị Tôi gặp gỡ người yêu ngày như thế nào.

Bạn đang xem: Bỗng một hôm có thiệp hồng báo tin vui

Đôi đôi mắt ưu tư, thiệt bi quan bạn nữ nhìn tôi Rồi cù phương diện bước đi, nhỏng không còn thân quen biết Cũng hai con mắt này, năm xưa lạc vào hồn tôi, Trong phần đông đêm ko ngủ Chong đèn chú ý khói thuốc bay

Em ! kí vãng đôi bản thân Được dệt thành bao đáng nhớ từ lúc bắt đầu thân quen nhau Ôi, hai con mắt tín đồ xưa, bao lần khóc ướt vai tôi Trong rất nhiều đêm giận hờn.

Rồi ngày tháng êm trôi, cuộc sống chia nhì lối Bỗng một hôm tất cả thiệp hồng đưa thông tin vui Tin em mang chồng, lúc về bên ấy Em có nhớ fan xưa không?

Người tình của mình, xa biện pháp rồi bao ngày Tưởng ko bao giờ chạm mặt nữa Cơn gió chiều ni, vô tình có nỗi bi quan Cho kỷ niệm thêm nghẹn ngào.

Thôi trách nát nhau đưa ra, cthị trấn tình mặc dù dnghỉ ngơi dang Đã tung thành khói sương, nlỗi quên vào kí vãng Đôi mắt fan xưa, xin đừng bi ai vì tôi Cho trái tlặng tôi ngủ quên cthị xã tình xưa lỡ làng…


Đôi Mắt Người Xưa là một trong những chế tác lừng danh của nhạc sĩ Ngân Giang, thật ra thì bài xích hát này có tên chính xác là : Tình Nào Trong Mắt Em, được ca sĩ Chế Linch thu âm lần đầu tiên vào băng nhạc Premier số 3 mang tựa đề Thusinh hoạt Ban Đầu. Nhưng ngần ngừ bởi vì nguyên nhân gì cơ mà sau này Khi ra hải nước ngoài thì ca khúc đó lại bị thay tên thành Đôi Mắt Người Xưa, Chắn chắn có lẽ bởi vì thập niên 80 sinh hoạt hải nước ngoài, đọc tin còn nhỏ vì thế sự lầm lẫn không thể tránh ngoài. Chúng ta cùng nhau so sánh ca khúc nổi tiếng này :

Trái khu đất này tròn lắm, đôi lúc ta vô tình bắt gặp một ánh nhìn không còn xa lạ chợt quan sát ta với khẽ đi lướt qua nhỏng chưa từng quen biết, lại để cho trái tim trngơi nghỉ đề xuất bồi hồi rung rượu cồn hoặc nhói lên bởi vì ký ức ùa về có tên tình nhân cũ. Bao nhiêu điều muốn nói, ao ước hỏi, bao nhiêu nỗi nhớ mong… ko nói được thành lời. Với “Đôi đôi mắt fan xưa”, nhạc sĩ Ngân Giang nói về khoảnh xung khắc nam nhi trai chạm mặt lại tình nhân cũ để rồi lại nhung nhớ về khoảng ttránh yêu thương đã qua:

“Chuyện tình của mình, vỡ vạc từ khóa lâu rồi Tưởng ko bao giờ còn nhớ Nhưng đột một hôm trên tuyến đường dạo phố thị Tôi chạm mặt người yêu ngày nào”.

Vì sao chúng ta cần thiết quên, bởi vì lúc yêu là ta đang mang lại đi cảm tình của chính bản thân mình. Ta khuyến mãi ngay một trong những phần trái tyên mình cho những người cơ để rồi khi cthị xã chẳng thành, năm mon trải qua tưởng chừng phần nhiều thứ đã làm được ngủ vùi, tuy vậy bỗng đối diện cùng với hình láng ấy thì số đông thứ nhỏng vừa bắt đầu ngày trong ngày hôm qua thôi.

Xem thêm:

“Đôi mắt ưu bốn, thật ảm đạm thiếu phụ chú ý tôi Rồi xoay khía cạnh bước đi, nhỏng không còn quen thuộc biết Cũng hai con mắt này, năm xưa lạc vào hồn tôi Trong hầu như tối ko ngủ Chong đèn nhìn khói thuốc bay”.

Đôi đôi mắt ấy năm xưa chuyển băng thông lối bước vào trái tyên anh, từng khiến anh những tối bắt buộc thao thức, ko có gì ngủ được kề bên chong đèn và làm cho chúng ta với sương dung dịch. Nhưng hiện nay, cũng là đôi mắt ấy khi nhìn anh lại hóa học đựng sự phiền hậu muộn, trầm dìm đầy trung tâm sự. Đó là góc nhìn oán thù trách rưới Lúc phải đối diện với người cũ từng có tác dụng tổn định thương thơm trái tim mình. Bởi vì chưng không người nào đủ mạnh khỏe đối diện với niềm nhức, thời gian có thể trị lành vết tmùi hương, tuy nhiên cũng tự vết thương kia tạo cho ta đông đảo dấu sẹo quan trọng làm sao xóa mờ đi được.

“Em ! kí vãng đôi mình Được dệt thành bao đáng nhớ từ bỏ khi bắt đầu quen thuộc nhau Ôi, hai con mắt người xưa, bao lần khóc ướt vai tôi Trong hầu hết đêm giận hờn”.

Ngọt ngào nhị giờ “em ơi” tuy nhiên chỉ từ là của vượt khđọng, cthị trấn tình đang qua của nhì ta cùng với từng một khohình ảnh xung khắc mọi là đáng nhớ được dệt tự thuở bắt đầu thân quen.

“Rồi tháng ngày êm trôi, cuộc đời chia nhị lối Bỗng một hôm bao gồm thiệp hồng tin báo vui Tin em đem ông xã Khi về bên cạnh ấy Em có lưu giữ bạn xưa không?”.

Nhưng rồi cuộc đời phân tách cắt tình ta, em bước theo bạn bắt đầu liệu: “Em có lưu giữ bạn xưa không?”, một thắc mắc giành riêng cho em, tương tự như là 1 câu vấn đáp trường đoản cú anh: rằng anh vẫn nhớ em.


“Người tình của tớ, xa biện pháp tự bao ngày Tưởng ko lúc nào chạm chán nữa Cơn gió chiều ni, vô tình sở hữu nỗi bi thiết Cho đáng nhớ thêm nghứa hẹn ngào”.

Chia xa rồi không người nào nghĩ về bản thân có thể chạm chán lại fan xưa, tuy nhiên anh lại chạm mặt được em, fan anh yêu thương làm nhói lên một nỗi buồn với kkhá dậy bao niềm ký ức vào anh.

“Thôi trách rưới nhau chi, chuyện tình cho dù dsinh sống dang Đã tan thành sương sương, nlỗi quên vào dĩ vãng Đôi mắt fan xưa, xin đừng bi đát bởi tôi Cho trái tyên tôi ngủ quên cthị xã tình xưa lỡ làng…”.

Chúng ta chẳng thể quên, cũng bắt buộc không còn đau vì chưng ta bao gồm quyền lưu giữ với quyền đau. Bức trỡ tình yêu thời xưa hai đứa thuộc vẽ cũng sẽ được đánh bởi Color khác. Chúng ta yêu cầu đồng ý quá khđọng đang là tồn tại, mặc dù đẹp mắt xuất xắc xấu cũng chớ bi hùng, đừng trách rưới nhau. Hãy mang lại trái tim anh ngủ im, chôn vùi cuộc tình ấy vào dĩ vãng cùng mong mỏi “Đôi mắt người xưa, xin đừng ảm đạm bởi tôi”.