Soạn Bài Ôn Tập Truyện Và Kí

Soạn bài Ôn tập truyện và kí trang 117 SGK Ngữ văn 6 tập 2. Câu 4. Một trong những tác phẩm được học nhân vật nào em thích, tuyên bố những lưu ý đến của bạn dạng thân về nhân thiết bị ấy.

Bạn đang xem: Soạn bài ôn tập truyện và kí


Trả lời câu 1 (trang 117 sgk Ngữ Văn 6 Tập 2):

Trong những bài từ 18 đến 22 với 25, 26, 27 chúng ta đã học cac thành quả truyện (hoặc trích đoạn truyện) và kí hiện tại đại. Em hãy tham khảo lại những tác phẩm kia rồi làm cho bảng kê.


Lời giải đưa ra tiết:

*


Chép lại tên những tác phẩm (hoặc đoạn trích) và thể nhiều loại vào bảng theo mẫu mã trong SGK, tiến công dấu × vào vị trí tương xứng ở những cột tiếp theo sau nếu thấy bao gồm yếu tố đó. 

Lời giải đưa ra tiết:

*

 * yếu ớt tố thông thường sẽ có chung nghỉ ngơi cả truyện và ký là nhân vật nói chuyện. Điều này mang lại ta thấy những thể truyện và đa số các thể ký hầu hết thuộc mô hình tự sự.


Trả lời câu 3 (trang 118 sgk Ngữ Văn 6 Tập 2):

Những thành tích được học vẫn để lại cho em cảm nhận gì về khu đất nước, về cuộc sống và con người?


Lời giải chi tiết:

Các truyện, cam kết đã học giúp cho bọn họ hình dung và cảm nhận được nhiều cảnh dung nhan thiên nhiên tổ quốc và cuộc sống con người ở những vùng, miền, từ cảnh sông nước bao la, dằng dịt trên vùng Cà Mau rất nam Tổ quốc, mang lại sông Thu bồn ở miền Trung êm ả dịu dàng và lắm thác ghềnh; rồi vẻ đẹp trog sáng rực rỡ của vùng biển khơi Cô Tô, sự giàu đẹp mắt của vịnh phía bắc đến thiên nhiên làng quê miền bắc qua hình ảnh các chủng loại chim... Thuộc với cảnh quan thiên nhiên đất nước là hình hình ảnh con tín đồ và cuộc sống thường ngày của họ, thứ nhất là những người lao động. Một số trong những truyện ký đã nhắc những vấn đề gần gũi, đặc trưng trong đời sống tình cảm, tứ tưởng và các mối quan hệ của con người.


Câu 4


Video lý giải giải


Trả lời câu 4 (trang 118 sgk Ngữ Văn 6 Tập 2):

Trong mọi tác phẩm được học, nhân thứ nào em say mê nhất, phát biểu những để ý đến của bạn dạng thân về nhân thứ ấy.


Lời giải đưa ra tiết:


Cảm nghĩ về về nhân đồ vật Kiều Phương trong truyện ngắn bức tranh của em gái tôi - tác giả Tạ Duy Anh.

Xem thêm:

Bài làm tham khảo

Đọc truyện ngắn bức tranh của em gái tôi, chúng ta hiểu rằng chủ tâm của tác giả không phải chỉ ca ngợi, khẳng định những nét đẹp trong phẩm chất, tính cách của bạn em mà đa số là bài xích học về sự thức tỉnh qua nhân vật bạn anh. Tuy nhiên nhân vật Kiều Phương vẫn giữ lại những tuyệt vời đẹp dù chỉ qua gần như khắc hoạ hiếm hoi của tác giả.

Vẻ đẹp nhất của Kiều Phương chưa phải do lời nhắc của tác giả, cũng chưa phải do nhân đồ tự tỏ bày mà vẻ đẹp này được hiện ra từ từ qua con góc nhìn và lời nói truyện của chính fan anh. Một tín đồ anh luôn “coi thường” những câu hỏi làm của cô em gái, đố tránh trước khả năng của em gái mình, vẻ đẹp nhất đó càng ngày càng đẹp. Cho tới cuối truyện thì vẻ đẹp mắt ấy đọng lại một cách sâu sắc trong lòng bạn anh cùng gợi nhiều để ý đến cho bạn đọc.

Vẻ đẹp sẽ là gì? hợp lý và phải chăng là sự hồn nhiên, hiếu động, kĩ năng hội hoạ, tình cảm trong trắng và lòng nhân hậu?

Không hồn nhiên thì sao có biệt hiệu là “Mèo”, “nó hưng phấn chấp nhận” với còn dùng cái thương hiệu đó để xưng hô với bạn bè. Sự hồn nhiên đó còn được biểu thị lúc ở nhà mèo tốt lục lọi các đồ đồ gia dụng với một sự ham mê thú. Hồn nhiên hơn là “nó vênh mặt” - “Mèo nhưng mà lại! Em ko phá là được... Khi người anh tỏ vẻ khó chịu: - Này, em không để chúng nó im được à?. Lúc chế ngừng bột vẽ, nó vừa có tác dụng vừa hát, có vẻ như vui lắm. Đúng là một trong cô nhỏ nhắn hồn nhiên quá! Hồn nhiên mang lại đáng yêu!

Điều dễ thương hơn là cô còn tồn tại một khả năng hội hoạ, theo lời chú Tiến Lê, đấy còn là 1 trong những thiên tài hội hoạ. Kĩ năng đó đó là sáu bức tranh vày “Mèo” vẽ dấu fan anh, bất ngờ là các bức tranh độc đáo “có thể lấy đóng form treo ở bất cứ phòng tranh nào”. Bố của “Mèo” đã yêu cầu thốt lên sung sướng: Ôi! nhỏ đã cho tía một bất thần quá lớn. Bà mẹ em cũng không kìm được xúc động.

Tài năng của Kiều Phương được xác định bằng bức tranh được trao giải nhất, qua một tuần tham gia trại thi vẽ quốc tế, khiến cho cả nhà “vui như tết”. Duy chi có tín đồ anh của Mèo thì lại siêu buồn. đọc được điểu này, Kiều Phương đã giành riêng cho anh trai hồ hết tình cảm khôn xiết trong sáng. Nó xả thân ôm cổ tôi, nhưng mà tôi viện cớ đang dở bài toán đẩy dịu nó ra. Mặc dù thế, nó vẫn kịp thì thầm vào tai tôi: Em ước ao cả anh cùng đi dìm giải. Một hành động, một tiếng nói thôi đã hiện hữu lên một trung tâm hồn ngây thơ trong sạch sủa. Một cô nhỏ nhắn đáng yêu!


Con có nhận ra con không... ?

Con đã nhận được ra nhỏ chưa? làm sao con trả lời được mẹ. Bởi đó là tâm hồn và lòng hiền đức của em bé đấy. Yêu cầu chẳng soi vào bức ảnh ấy, cũng đó là soi vào vai trung phong hồn trong trắng và hiền lành của em gái, nhân vật fan anh đang tự nhìn thấy rõ hơn về mình để thừa lên được những tiêu giảm của lòng từ bỏ ái cùng tự ti: dưới mắt em tôi, tôi tuyệt vời nhất đến mức cơ ư? Đây chính là lúc nhân đồ gia dụng tự “thức tỉnh” để hoàn thành xong nhân bí quyết của mình.

Có thể nói, thành công của truyện ngắn không chỉ là ở câu hỏi xây dựng nhân vật tín đồ anh. Nhân vật dụng Kiều Phương “Mèo” còn với tấm lòng nhân hậu, vừa đời hay vừa rất cổ tích đã góp thêm phần cho sự hấp dẫn của tác phẩm. Nét đẹp nhất ấy ta có thể phát hiện thật các trong cuộc sống đời thường nó có tác dụng cho cuộc sống đời thường của bọn họ thêm xứng đáng yêu, xứng đáng quý.