Viết Bài Tập Làm Văn Số 2 Lớp 8

ungkirke.com xin trình làng đến độc giả những bài văn mẫu mã về bài viết số 2 hay độc nhất ngữ văn 8 với tương đối đầy đủ 4 đề. Theo đó, nội dung bài viết số 2 lớp 8 gồm gồm 4 đề, từng đề ungkirke.com giữ hộ đến bạn đọc 5 - 6 bài xích văn chủng loại hay tuyệt nhất và mới nhất để các bạn có thể tham khảo. Từ bỏ đó, giúp chúng ta có những bài bác văn tuyệt nhất mang đến riêng mình.

NỘI DUNG TRẮC NGHIỆM


Đề 1: Hãy kể một kỉ niệm đáng nhớ đối với một loài vật nuôi nhưng mà em yêu thích

Bài làm

Mỗi lần nghe tiếng mèo kêu, lòng tôi lại rộn ràng tấp nập tưng bừng. Một hôm, chị em tôi mang 1 con mèo bé về nhằm nuôi khiến cho những kỉ niệm giữa tôi với nhỏ mèo ngươi Mi trong khi lại ùa về trong thâm tâm trí tôi. Với khắc sâu trong lòng tôi nhất chính là kỉ niệm tôi đổ tôi đến Mi Mi làm vỡ tung chiếc lọ hoa quý.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 2 lớp 8

Hồi ấy, nhân dịp sinh nhật tôi mẹ khuyến mãi cho tôi một chú mèo con. Nhìn thật non lướt cơ mà xinh xắn dễ thương. Tôi chẳng hiểu mẹ tôi tặng kèm tôi món quà này để triển khai gì và dần tôi bắt đầu hiểu. Chú mèo cứ thế bự lên theo năm tháng, chú càng lớn càng ra dáng vẻ anh dũng, oách phong. Chú có thân mũm mĩn nhiều năm như một chiếc phích con. Dòng đầu mi Mi tròn như chũm tay trẻ em. Đặc biệt hơn, đôi mắt chú lung linh to tròn như hai hòn bi ve, cơ hội thì mở to tròn, thời điểm thì lim dim, đôi mắt ấy vào đêm tối sáng như viên pha lê. Đôi tay chú lúc nào cũng vểnh nhằm nghe ngóng. Ấn tượng nhất vẫn chính là bộ ria lâu năm nhọn như chùm kim bạc nhỏ xíu nhỏ. Chú tất cả bốn chân nhỏ tuổi rất cấp tốc nhẹn, dưới phần nhiều móng viết sắc là một trong những miếng thịt cứng dày như miếng đệm đề xuất Mi mi đi cực kỳ nhẹ nhàng. Ngươi Mi phổ biến sống cùng với tôi từ nhỏ dại nên nó thương yêu và cực kỳ quý thích tôi. Nó ngoan ngoãn và luôn chơi nghịch với tôi.

Nhờ món quà quý hiếm này của bà bầu mà tôi mới hiểu thấm thía được ý mẹ mong muốn truyền đạt mang lại tôi. Mẹ ước ao tôi phải biết yêu thương bé vật, phải ghi nhận quý trọng hầu hết thứ với mẹ mong muốn tôi tự triển khai xong mình hơn. Tôi và Mi mày cứ thế lớn lên và gắn bó thân cận với nhau cùng với gần như kỉ niệm đẹp đẽ trong sáng tuy thế cũng rất nhiều niềm vui nỗi buồn. Tuy nhiên tôi vẫn nhớ tuyệt nhất là thời điểm tôi đổ tội đến Mi mày và cũng chính là lúc tôi ko được thấy được Mi mày nữa. Hôm ấy, vào 1 trong các buổi sáng nhà nhật, bà bầu tôi bảo tôi nghỉ ngơi nhà vệ sinh nhà cửa. Tôi nghe bà bầu và tung tăng cụ chổi vệ sinh dọn. Mày Mi cũng vậy, thấy tôi bận bịu nó cũng quấn quýt bên chân tôi dụi đầu vào chân tôi như nũng nịu. Tôi vừa vệ sinh vừa vui chơi, chơi đùa với chú. Chú cứ đứng chúng tôi cào nhẹ vào chân tôi như mong chơi nghịch tiếp. Tôi để chiếc khăn bên trên bàn và cúi người xuống bế nó ngồi bên trên bàn. Tôi vừa lau vừa đùa giỡn, chẳng may tôi vô tình đẩy cái lọ hoa rơi xuống đất một giờ ” choang” vang lên. Tôi nhìn mà sợ hãi, khía cạnh tôi tái phát lại khi nhận thấy những mảnh vỡ vạc trên nền nhà tôi lẩm bẩm:

-Đây…. đây…. Chẳng nên là….

=>Xem chi tiết: Những bài bác văn chủng loại hay nhất bài viết số 2 đề 1 văn 8


Đề 2: Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn

Bài làm 

Trong cuộc sống mỗi bé người, ai cũng có lần mắc khuyết điểm. Nhưng gồm có khuyết điểm khiến cho ta luôn ray rức mãi. Đó là trường thích hợp của tôi. Đến tận hiện giờ tôi vẫn còn đấy nhớ như in chuyện của ngày hôm ấy. Tôi hối hận đã khiến cho cô ảm đạm phiền bởi lỗi lầm của mình nhưng tôi tin rằng cô chuẩn bị sẵn sàng cảm thông cùng tha thứ đến tôi.

Tôi vốn là 1 học sinh tốt Toán của lớp. Bài xích kiểm tra làm sao tôi cũng được điểm chín, điểm mười. Từng lần, cô hotline điểm, tôi luôn luôn tự hào và vấn đáp rất rành rọt trước sự thán phục của đồng đội trong lớp. Một hôm, trong giờ ôn tập, tôi khinh suất không xem lại bài cũ. Theo thường lệ, cô sẽ gọi chúng ta lên bảng làm để lấy điểm. Tôi nhất định nghĩ rằng cô sẽ không gọi đến tôi đâu, vày tôi đã có điểm kiểm tra miệng rồi. Bởi vậy, tôi ung dung ngắm trời qua khung cửa sổ và thả hồn tưởng tượng đến trận kéo co cơ mà đội lớp tôi và lớp bảy năm sẽ ra mắt chiều nay. Tuy thế chuyện bất ngờ đã xảy ra, một tin “chấn động” làm cho lớp tôi nhốn háo cả lên. Gia sư yêu cầu chúng tôi lấy giấy ra làm bài bác kiểm tra. Biết làm sao bây giờ? Tôi vẫn chưa ôn bài bác cũ. Mỗi khi làm bài, cô thường báo trước để bọn chúng tôi sẵn sàng mà. Còn lúc này sao lại cố này? Tôi ngơ ngác nhìn quanh một lượt và chợt bừng tỉnh giấc khi nhỏ tuổi Hoa ngồi cạnh huých tay vào sườn nhắc tôi chép đề cùng lo làm cho bài. Tôi loay hoay mãi cứ viết rồi lại xóa. Chú ý quanh tôi thấy các bạn chăm chú có tác dụng bài. Về phía tôi, lao động trí óc tôi tảo cuồng như ước ao vỡ tung, tôi hoàn toàn mất bình tâm và không thể để ý đến được cách làm bài. Thời hạn đã hết, tôi nộp bài bác mà lòng cứ thấp thỏm, không yên. Tôi nghĩ mang đến lúc phát bài xích ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ thế nào đây? Tôi đang mất mặt trước lớp, lại bị thầy giáo khiển trách, chưa nói đến việc gắng nào cha mẹ cũng la rầy. Bố mẹ sẽ đốt sạch mát sành sanh kho tàng chuyện tranh của tôi mang lại mà xem. Tôi phải làm cái gi đây ? Tôi phải làm những gì đây? Các câu hỏi dồn dập ấy đạt ra khiến cho tôi càng băn khoăn lo lắng hơn.

Rồi thời tương khắc định mệnh đang đến. Như phần nhiều lần, tôi nhận bài bác từ tay cô nhằm phát cho những bạn. Xem qua bài mình, số lượng ba khiến cho tim tôi thắc lại. Tôi đã cầm không nhằm ai thấy được và chũm giữ nét khía cạnh thản nhiên. Vẻ mặt ấy bít giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, đang nổi lên trong lòng. Thật là chuyện trước đó chưa từng có. Tôi biết nạp năng lượng nói làm thế nào với cô, với bố mẹ, với bạn bè bây tiếng ? Tôi lo nghĩ về và tình cờ nảy ra một ý… Cô giáo bước đầu gọi điểm vào sổ. Đến thương hiệu tôi, tôi bình tâm xướng to “Tám ạ!”. Cô giáo hình như không phân phát hiện....

=>Xem chi tiết: Những bài văn chủng loại hay nhất bài viết số 2 đề 2 văn 8


Đề 3: Kể một bài toán em đã làm cho khiến bố mẹ rất vui lòng

Bài làm

Hè năm ngoái, em đã làm được việc giỏi là cứu vớt một em bé dại khỏi chết đuối trên đoạn sông rã qua làng. Cũng chính về việc việc đó mà cha mẹ cảm thấy từ bỏ hào cùng hãnh diện rộng về em. Mẩu chuyện là như thế này.

Em còn lưu giữ rõ là nghỉ hè được vài tháng, bắt buộc em đăng kí học tập lớp võ Karate của Câu lạc cỗ thể dục thể dục thể thao của huyện. Tuần bố buổi, em đánh đấm xe đi tập từ sáng sủa sớm, đốn trưa bắt đầu về. Karate quả là một môn võ cuốn hút vô cùng, tốt nhất là đối với lứa tuổi thiếu hụt niên. Cũng vì chưng say mê tập luyện mà lại em không lo ngại đường xa, nắng nôi vất vả.

Xem thêm:

Một buổi trưa, em về mang lại gần đầu buôn bản thì thấy mấy nhỏ xíu trai sẽ kêu thất thanh: “Cứu với! Có fan chết đuối!”. Nhìn xuống khía cạnh sông bao phủ loá, em thấy một em nhỏ bé đang nhấp nhô, chới với. Quẳng vội vàng chiếc xe đạp điện ven đường, em lao xuống nước, tập bơi nhanh về phía đó. Vào đầu em chỉ có một ý nghĩ về là yêu cầu cứu bởi được em nhỏ bé nọ.

Năm sải, mười sải vẫn không tới nơi. Khúc sông Ninh rã qua làng mạc em nước khá xiết. Em bé xíu đã bị cuốn ra sát giữa dòng. Tình vắt vô thuộc nguy ngập, không cấp tốc không kịp. Em ngoi lên hít một hơi lâu năm rồi gắng rất là để bơi. Hết sức may, em đã nỗ lực được tóc đứa bé. Cậu bé nhỏ trong cơn ghê hoàng cứ túm chặt đem em. Vất vả lắm em bắt đầu đưa được bé bỏng vào bờ.

Đuối sức, em nằm thứ ra bên bờ sông thở dốc, thủ công rã rời. Thời gian này, bọn trẻ đã và đang gọi bố mẹ em bé và một trong những dân thôn ra tới nơi. Một các cụ ông cụ bà nắm chân cậu nhỏ xíu dốc ngược, quay mấy vòng. Cu cậu ộc ra bao nhiêu là nước rồi dần dần tỉnh lại. Bà mẹ cậu bé ôm siết lấy con khóc nức nở. Thoải mái và tự nhiên nước đôi mắt em cũng trào ra vì xúc động. Cha cậu bé nhỏ nâng em dậy, vừa khóc vừa cảm ơn em.

Đám đông theo em về tận nhà. Thấy xôn xao bên cạnh ngõ, ông bà, phụ huynh em chạy cả ra. Nghe mọi người kể lại tình đầu câu chuyện, tía xiết chặt em vào lòng cùng nói: “Khá lắm, đàn ông bố hơi lắm! bố tự hào về con!”. Chuyện em cứu vớt sống cậu nhỏ bé Tùng lan nhanh khắp làng. Kế tiếp em thay đổi “người hùng” của đám trẻ em trong xóm. Thỉnh phảng phất được em dạy cho 1 vài nắm võ, bọn chúng thích mê, càng coi em là “thần tượng”....

=>Xem đưa ra tiết: Những bài bác văn chủng loại hay nhất bài viết số 2 đề 3 văn 8


Đề 4: Nếu là người được tận mắt chứng kiến cảnh Lão Hạc kể chuyện chào bán chó cùng với ông giáo....thì em sẽ khắc ghi câu chuyện đó như vậy nào?

Bài làm

Tôi còn lưu giữ rõ, hôm đó là 1 trong ngày ngày mùa đông âm u, xám xịt. Cả loại làng Vũ Đại của tôi trong khi vắng vẻ hơn mọi hôm rất nhiều. Bà nhỏ lối xóm tín đồ trẻ thì đã đi làm đồn điền cao su đặc hết rồi, chỉ từ những người già như chúng tôi thì sinh hoạt nhà đi làm thuê cuốc mướn sinh sống qua ngày. Mấy từ bây giờ tôi đang xuất hiện việc nhờ ông giáo, fan hàng xóm ngay gần nhà tôi, nhưng cứ lần lữa mãi không sang bên ông giáo được. Ni nhân không người nào thuê mướn gì, sáng sớm tôi gấp cắp nón sang bên ông giáo.

Vừa đi mang lại đầu ngõ, tôi sẽ thấy bao gồm tiếng người rỉ tai lao xao vào nhà. À ! thì ra nhà ông giáo bao gồm khách, đó không có bất kì ai xa lạ là lão Hạc – một lão nông nghèo cũng nghỉ ngơi cạnh nhà tôi. Lão Hạc là 1 trong những người dân cày có thực trạng và số phận đáng thương. Bên nghèo, không có tiền cho con cưới vợ, người nam nhi duy độc nhất của lão đã đề xuất bỏ đi làm đồn điền cao su. Vk lão lại mất sớm, lão chỉ bao gồm mỗi con chó rubi làm thai bạn. Nhưng mà thật may thay, lão gồm ông giáo – người hàng xóm giỏi bụng ở mặt cạnh. Đối cùng với lão Hạc, ông giáo không chỉ là một người bạn bè thiết nhưng mà còn là 1 người thầy đáng tôn trọng trọng, hoàn toàn có thể tin tưởng và nhờ vả được.

Tôi định bụng tảo về, vị nghĩ có lẽ rằng vào từ bây giờ không tiện, sợ buộc phải cắt ngang mẩu truyện giữa lão Hạc và ông giáo. Toan bước đi, thì có tiếng lão Hạc vọng tới:

Cậu Vàng chầu trời rồi ông giáo ạ!

Thì ra, lão Hạc đang nói đến con chó vàng. Lão cưng nựng con chó lắm, một điều “Cậu” này, nhì điều “cậu” nọ. Khi ăn thỉnh thoảng lão còn gắp thức ăn uống cho bé nó. Vậy mà nay lão lại buôn bán nó ư? Tôi boăn khoăn tự hỏi lòng mình. Mới trong ngày hôm qua thôi, khi sang bên lão xin một không nhiều rơm về có tác dụng ổ mang đến mấy nhỏ gà, tôi còn thấy lão đang tắm táp cho nhỏ chó cùng còn mắng yêu nó giống hệt như mắng nam nhi mình vậy. Cụ mà giờ lại ông lại buôn bán nó đi sao? Nghe lão Hạc nói vậy, ông giáo hỏi:

– thế nó mang đến bắt à?– lúc này thì mắt lão Hạc đã ầng ậc nước. Số đông nếp nhăn sô vào cùng với nhau, ép cho nước mắt tan ra, trông lão giờ già đi mang lại hơn chục tuổi.– Khốn nạn! nó tất cả biết gì đâu ông giáo ơi! Nó thấy tôi hotline thì chạy ra. Cùng lúc đó thì bọn chúng nó nắm gọn bé chó rồi lôi đi xềnh xệch.Tôi bước đầu hiểu ra câu chuyện của lão Hạc với mườn tượng cảnh thằng Mục, thằng Xiên dốc ngược con chó lên, trói chân, trói tay này lại rồi với đi. Lão Hạc than khóc nói:– thời gian đấy thì cu cậu mới biết là cu cậu chết! đôi mắt nó long sòng kẻ sọc rồi lẩn thẩn đi. Nó cứ ăng ẳng chú ý tôi như thể nó nói: A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão cầm nào mà lại giờ lão xử tôi như vậy hả....